Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

Hoa dại



hoa dại

       Thay cho những lời “tường thuật” về một chuyến “Âu du”, xin tặng thi sĩ Hương Quê những cánh hoa dại, đã nhặt được từ hai bên đường.
       Trước khi xuất hành, Hương Quê có “đại diện hiệp thông chúc mừng” bằng  một bài thơ “Thất ngôn bát cú”. Đã xin “tạm” đáp lễ:
             
Tạo vật bé nhỏ
      
Chưa đi, đã nhớ bạn quê nhà,
       Càng ngại đường xa, lại phải xa!
       Đôi chút ước mơ, trao sách vở
       Lắm điều thao thức, gửi thi ca…
       Thân không gì cả, câu “sông núi”
       Phận có chi đâu, chữ “hải hà”!
       Mỗi khát khao tình đây đó được
       Người người vui sống cõi bao la.
                                     Sài-gòn, 30/5/2013.


Hương Quê lại ép vào thế bí:
       Chúc mừng thượng lộ bình an
       Mang chuông thi tứ khua vang xứ người.
                                                    Hương Quê

Không thể không hồi âm:
       “Đem chuông đi thử xứ người”
       Không vang thì vỡ, nụ cười nhân sinh.
       Ngân văng vẳng tiếng quê mình:
“Có chàng ngốc nghếch mang tình bán rao”…

Thế là, Hương Quê thêm, khích lệ:
       Trước khi quẩy gánh lên đường
       Người thơ cảm tác mến thương lạ lùng!
       Chúc nhà nghệ sĩ khiêm cung
       Rung chuông vang vọng tận cùng trời Âu.
                                                     Hương Quê



Và “Trời Âu” đã mở ra:      

Gieo hạt
                  Riêng tặng Hương Quê
Hai vai mang hạt Tình Người
Đi gieo đất lạ, nửa cười nửa đau !
Dễ gì nhận biết ra nhau
Dễ gì tránh khỏi vàng thau cõi đời…

Dẫu sao cũng bốn phương trời
Giống gieo khôn dễ như lời, gió bay.
                                       Paris, 14/6/2013.



Buồn buồn

Dù không muốn thành thơ
Cũng “bâng quơ” qua lệ,
Dù không muốn kể lể
Cũng “phải thể” tình sâu
Buồn buồn nơi cõi trời Âu
Nhớ nhung tiếng mẹ vọng câu ru hời
“Bạn lòng ơi, bạn lòng ơi” !
Gót chân thấm mỏi theo đời dạt trôi…
                       Chiều thảo nguyên, Đông Pháp.



Paris

Paris rất đẹp,
Nhưng chỉ về đêm,
Với đèn màu rực rỡ…
Khiến lòng người lo sợ
Bởi “cái đẹp” về đêm !



Mong manh

Phận hèn, bé nhỏ, mong manh
Trôi theo năm tháng biến thành mây bay !
Vén mây, sáng rực, là ngày (?)
Vén đêm, sáng rực, sao dày đặc sao…
Thì ra, mây cũng “đồng bào”
Cổ nhân về đấy, hẹn chào hậu sinh.
                      Vườn Luxembourg, 10/6/13.



Nhân nghĩa

Chào  buổi sáng, chào sương mù xứ lạnh
Hẹn ngày mai, đôi cánh vẫn còn dài
Hẹn ngày mai, xin gắng đợi ngày mai
Sẽ tiếp bước, sánh vai cùng tiếp bước.
Ta vẫn biết, đường đời lắm xuôi ngược
Ngẫng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước:
Người thương người, là đã được như mong
Mong đây đó sớm nối lòng nhân, nghĩa.
                              Một sáng, Magny, 8/6/13.



Trêu

Xa mờ, rặng núi trong mưa
Quanh đây mấy hạt, cũng vừa bay bay
Cái lành lạnh của heo may
Trời Âu nào dễ… cũng bày đặt trêu !



Những chiều cuối

Những chiều cuối, mảng trời chiều như thấp
Lòng ta say trong ấm áp tình thân
Trong cỏ cây, trong vạn vật xa gần
Vì “nhân ái” đã dần dần thắp sáng !
Lòng nhân ái kết mối dây bầu bạn
Rồi một ngày sẽ tỏa rạng nơi nơi
Sẽ tung hô, đây đó, sẽ chung lời
Cất tiếng hát “Tình người ơi, xin ngự trị”.
                                    Besançon, 4/7/13.




Rơi rớt

Hạt nào rơi rớt ven đường,
Hạt nào sót lại chiều sương cuối trời…(?)
Hỡi người bạn của tôi ơi,
Có nghe thăm thẳm nỗi vời vợi đau !




“Nhân sinh”

Không lẽ nói, khan lời là hết nói !
Lòng tôi ơi, biết gọi ai bây giờ ?
Nhìn bốn bề, thiên hạ vẫn thờ ơ
Vọng tám hướng, cũng hững hờ, tẽ lạnh!
Lời chủ động, mãi là lời phía mạnh;
Lời yêu thương, canh cánh một cõi lòng
Lời yêu thương, phía yếu, chỉ cầu mong
Mong nhân loại sớm có lòng tỉnh ngộ
Thôi bom đạn, mang khắp nơi mà đổ
Xuống đầu người… để gọi đó “nhân sinh”!
                                           Thụy Sỹ, 6/7/13




Cỏ dại

Cỏ dại sau hè tiếp trổ hoa
Phải chăng cỏ biết khách đây là
Không tao nhân cũng chàng thi sĩ
Dấn bước đường xa, bước rất xa !
                            Magny Dijon, 7/7/13.



Có nhau cùng thuyền

Đã đành gieo hạt hôm nay
Sớm chăng hoa trái, mùa này năm sau.
Ngẫm buồn, cười với nỗi đau;
Ngẫm vui, hoài vọng, có nhau cùng thuyền.
Sự đời lăm lắm truân chuyên
Mấy ai xuôi ngược mà yên phận ngồi !
Chiều chiều ngắm áng mây trôi
Những thao thức cũng bồi hồi lên cao…
                             Luxembourg, 7/6/13.




Cạn nguồn

Đâu cũng vậy, cũng dòng sông, đỉnh núi
Cũng con người, với tủi tủi, thương thương
Cũng mây chiều, chút khắc khoải vương vương
Cũng nhung nhớ , ………..(?)…... (cạn nguồn) …!
                       Bầu trời Pháp – Ý, chuyến bay 28/6/2013.




Nhớ nhà

Mới vừa lêu lổng đường xa,
Mây giăng đỉnh núi, nhớ nhà rồi đây !
Mơ hồ, đang ở trời Tây
Hay miền nắng cháy lưng gầy người thương?
Những hàng cây, những con đường
Sao quen thuộc quá, quê hương của mình?

Rặng Alpes, ấy thế, hữu tình
Biển hồ* bao rộng, bóng hình năm châu?
                                          Genève, 6/7/13.

* Hồ Léman, Thụy Sỹ.




Paris về chiều

Paris, nửa mảnh trời chiều
Gió sông Seine gợi bao điều ngổn ngang
Dừng chân, lãng khách ngỡ ngàng
Thì ra đây chỉ đò ngang… cõi đời !




Vui vui
                Tặng HQ.

Kiếp này, mãn nguyện cõi đời
Kiếp sau, không biết ÔngTrời còn thương?
Xét mình, không tạo tai ương
Xét người, còn nợ lòng thương: Tình người.
Đó đây chưa đủ nụ cười
Thì nào ai dám mỉm cười với ai !

Ngày mai, hẹn một ngày mai
Thôi nghe những tiếng thở dài… trần gian.
                       15/6/13, một sáng đẹp trời, Tây Đức.




Thơ và Vũ trụ

Đã người thơ, là vua cả vũ trụ.
Dưới hồn thơ,
Muôn tinh tú phải sấp mình.
Hồn thơ đến, vạn vật đều lặng thinh
Lắng nghe tiếng ru mình trong êm ái…
Vần thơ nào lưu lại
Là diễm phúc của con người.
                                      Lure, 30/6/13.




Tạm biệt Pháp

Tạm biệt Lure,
Tạm biệt Vesoul…
Tạm biệt miền Đông nước Pháp.
Ta trở lại kinh thành, để quay về cố quốc
Nơi, một thời, có tên gọi “An-nam” !
                  x
Tạm biệt Paris, tạm biệt Pháp.
Với tình người,
Đâu cũng Việt-nam.




Có đủ thời gian

Ta có đủ thời gian để tạm biệt
Tạm biệt Paris, chưa biết sẽ dịp nào
Để gặp lại, lặp tiếng chào thân thiết.
Ta có đủ thời gian để tạm biệt
Tạm biệt cõi đời, vì trăm năm sẽ tới.
Ta có đủ thời gian để đợi
Đợi tình người phơi phới tỏa hương thơm.
                                     Paris, sáng  9/7/2013.




Nhìn em chút nữa

Nhìn em chút nữa, Paris ơi !
Chút nữa mà thôi, cũng đủ rồi
Chẳng biết bao giờ mới gặp lại
Nghìn trùng xa cách, nói sao vơi !
             8 giờ 00 (giờ Paris), 11/7/2013.



Về nhà, tình cờ đọc bản thảo mấy bài thơ:

Lưu luyến

Rất lưu luyến và rất nhiều lưu luyến
Tạm biệt nhau, bởi tạm viếng nhau mà.
Một chặng đường, giữa trời đất bao la
Ta, nháy mắt, trong Ngân Hà muôn thuở.
Đã là gặp, phải một đời nặng nợ
Nợ nhân gian và nợ cả lòng mình
Nợ, nợ nhiều, nợ với những lặng thinh
Hẳn cũng phải nợ với tình em nữa.

Quảng Châu ạ, mặc nhiên mình đã hứa
Hứa nhau rằng nhóm lửa sưởi lòng nhau
Sưởi bây giờ để ấm đến ngàn sau
Muôn thế hệ, biết vì nhau, sưởi ấm.
                             Quảng Châu, 02/11/11.


Một chuyện đời

Như, Thẩm Quyến, về đêm, không muốn ngủ (?)
Lòng say mơ ấp ủ một chuyện tình
Dẫu em về từ Thượng Hải, Bắc Kinh
Hay Nửu Ước, Việt Nam mình… cũng thế.
Bởi trong ta, có một điều không thể
Giấu kín hoài, chưa chịu kể cho em
Rất khao khát, phải nói đúng là “thèm”
Thèm bốn biển được êm đềm giấc mộng.

Làng chài* cũ, trong sương mờ, gió lộng
Trong mênh mang sông núi, thẫn thờ
Trong hiền hòa, thiếu nữ, dáng ngẩn ngơ
Cho xao xuyến khách say thơ … từ đó !
Người đi hỡi, đừng vô tình gác bỏ
“Một chuyện đời” , nho nhỏ, tháng năm trôi.
                                    Thẩm Quyến, 04/11/11.

* Tiền thân của Thẩm Quyến.



Để rồi:

Thương đôi giày

Giờ nhìn, nghĩ lại, thương đôi giày
Lặng lẽ cùng ta khắp đó đây
Mòn đế, trung thành nâng gót nọ,
Há mồm, nhẫn nại đỡ chân nầy !
Sông dài, lượn lượn, nước xanh chảy
Núi thẳm, trùng trùng, mây trắng bay…
Cay đắng, ngọt bùi… cùng nếm đủ
Trọn tình, trọn nghĩa, tận Đông Tây.
                               Sài-gòn, 20/8/2013.



“Thương” cả chuyến đi Tây :

Lời chúc

“Chúc mừng Hai Lúa đi Tây”.
Đó “khinh” hay “trọng”?… nghe cay lòng nầy!
“Nẩu” nào đồn đãi đó đây
Phao tin Hai Lúa đi Tây không về?
Để rồi mặt ủ mày ê
Khi nghe Hai Lúa đã về Việt Nam.



Tự nhủ

Ai ngờ Hai Lúa đi Tây
Kiếm đâu ra được mấy cây vàng ròng.
Thật tình, chẳng phải cầu mong
Bỗng dưng có được, nên lòng sướng ghê !
Dạo này Hai Lúa trở về
Chắc không ai dám còn chê Lúa nghèo.

Của này giấu kín mang theo
Dại cho vợ thấy, lại nghèo như xưa !


Và lác đác những nụ cằn cỗi cũng đua đòi:


Bàn tay nào

Đến Hà Nội, bay lên cùng điệu Lý;
Về Quảng Ninh, hạ xuống vịnh tên mình.
Cả trần gian ca tụng biển hữu tình
Ta cũng vậy,cũng đắm mình trong đấy.
Nay mới hiểu thế nào là Bãi Cháy
Là Hòn Gai, là Cẩm Phả, Đông Triều…
Cùng ôn bài, thỏ thẻ với người yêu
Bài học cũ, mấy mươi năm về trước
Giờ dang tay ôm thực tế vào lòng !
Quê hương mình đẹp hơn cả ước mong
Đẹp hơn cả triệu triệu lòng trông đợi.

Những tuyệt tác, loài người khôn vói tới
Bàn tay nào? Xin ca ngợi…một bàn tay!
                                     Hạ Long, 12/12/13.



Cứ nghèo

Cứ nghèo như thế, mà hay
Chẳng ai thèm trách “trắng tay kẻ nghèo”.
Chứ giàu, cái khốn vẫn theo
Khó lòng từ chối bọt bèo cuộc vui !



Ngao du

Đâu cũng đến, những nơi đều xa tít
Chốn thân thương, yêu quí, lại lần đầu !
Bởi “ỉ-i ” còn đó, mất đi đâu
Nên mãi hẹn, mấy lần rồi, vẫn hẹn.
Khi lắng đọng, hỏi lại mình, thèn thẹn
Chiều cuối Thu, cánh én có còn chao
Và lá hoa có náo nức, xôn xao..?
“Xôn xao” rụng, chứ làm sao chớm nở!
“Hỏi” như thế, là còn nhiều món nợ
Biết làm sao để tháo gỡ cho xong
Biết làm sao cho thanh thản cõi lòng…
Có lẽ phải gửi thân mà thế chấp
Mới công bằng, ta chẳng khấc nợ ai.
                              Đồ Sơn, 11/12/13.




Biển chao

Vui chi trên đỉnh non ngàn
Cho con chim sợ, vội vàng cánh bay.
Xa khơi, lũ sóng cuồng say
Cho con cá mỏi những ngày biển chao…
Mỗi người một giấc chiêm bao
Giật mình, kẻ tỉnh, bước vào hư không.




Gọi mời

Không vỡ mộng, dẫu ta không thành mộng
Chặng đường đời, dẫu rộng, khó đi qua !
Chuyện sớm mai, nhắc lại lúc chiều tà
Chuyện nhân thế, biết bao là dâu bể
Tỏ cùng ai và sẽ kể cho ai
Chuyện ngày mai, thăm thẳm con đường dài
Ta đã vẽ một tương lai tươi đẹp
Cánh cửa ấy không bao giờ bị khép
“Tình người” ơi ! … xin phép được gọi mời.



Huế

Ai ru cho Huế tượng hình
Cho mây đỉnh Ngự, lục bình dòng Hương
Để xa lại nhớ lại thương
Lại tơ tưởng mãi trắng sương Tràng Tiền…
Ai ru cho Huế thêm duyên
Cho thơm thêm bưởi Nguyệt Biều gởi sang
Cho cau Vỹ Dạ xếp hàng
Trao hương ngan ngát, cho ta nhớ người!

Dễ gì ru Huế cho vui
Những trầm lắng ấy ngùi ngùi nỗi riêng.
Huế chừng phảng phất hồn thiêng
Lung linh nắng sớm, khói thiền chiều hôm…




Em

Em không về bến ấy
Nên chẳng thấy lòng đau
Nhớ nhung chi để tình nhau úa tàn!
Tại thời gian? Tại không gian?
Xin đừng đổ lỗi mà oan cho đời.



Tìm xưa

Trong rộn rã của hồn Xuân đọng lại
Ta quay về tìm hái những dư âm
Những xa xưa, còn đó, mãi âm thầm
Mãi âm ỉ theo chân vùng đất mới !
Dẫu xuôi ngược, vẫn một lòng trông đợi
Đợi đến ngày được vói tới ước mơ
Cái ước mơ khắp thiên hạ mong chờ
Là hạnh phúc, là hòa bình… thứ thiệt.




Mẹ Làng Sông

Với chiếc nôi yêu dấu của Làng Sông
Ai từng được ấm nồng trong giấc ngủ
Một ký ức, buồn vui đều có đủ
Rồi mang đi thương nhớ khắp mọi miền
Khi góp lại, thêm tư riêng chút chút…
Trôi ngày tháng chứ tình không hao hụt
Làng Sông ơi ! cao vút những cõi lòng
Mang tình Mẹ, ta mãi mãi hoài mong
Mong bên Mẹ và sống trong lòng Mẹ.



Trăng liềm

Cò còn nhớ ghé ruộng chiều
Mà người thôn nữ đã nhiều tháng năm
Chưa lần tính chuyện về thăm
Dấu chân dẫu vẫn âm thầm nhớ thương
Những bờ tre, những con đường
Những đồi sim sớm, những mương nước hè…
Tiếng ve, đều đặn tiếng ve
Chúng không hờn dỗi mà nghe buồn buồn
Mưa mùa phủ mỏng đường truông
Càng nhìn phương ấy càng muôn nỗi niềm!
Đầu non, khắc khoải trăng liềm.




Tự trào

Không nguyên thủ, đón đưa hàng nguyên thủ
Chẳng cao sang, hưởng thụ bậc cao sang
Hoa dâng hương, trìu mến, dáng mơ màng
Thêm say khướt giữa thiên đàng hạ giới !
Chùm hoa dại, cứ ôm hoài… đi gởi
Mà lòng người vời vợi những cõi xa !
Liệu mai kia, có ai đó, sẽ là
Người chọn được cánh hoa đem nhân rộng
Hẳn các bạn, những tay cùng ươm giống
Cho tình người, sương đọng góc vườn xuân.



Nhịp điệu giao mùa

Rạo rực trong lòng những nụ xuân
Hồn như bay lượn giữa mây tầng
Ta cùng cây cỏ say sưa múa
Nhịp điệu giao mùa, thắm sắc xanh.

Niềm vui ấp ủ giấc mơ hồng
Đây đó người người biết cảm thông
Chia sẻ cho nhau từng chút ngọt
Vườn thơ đương độ tiếp đơm bông.

Sánh bước mà đi giữa cuộc đời
Cùng người, thiên hạ khắp nơi nơi
Cho nhau thấy rõ : chung ruột thịt.
Nặng nhẹ nhau chi, dẫu nửa lời !
                       Xuân Giáp Ngọ, 2014.



Tình quê

Gởi Non Nước cho Ngũ Hành, năm Táo
Và Tiên Sa cho bán đảo Sơn Trà.
Gởi mây đèo, Hải Vân góp, thay ta
Và núi Chúa cho Bà Nà gìn giữ.
Gởi Tiên Phước cho Quế Sơn tâm sự
Và Thu Bồn Cho phố cổ Hội An…
Ta bâng khuâng, ray rứt hay bàng hoàng
Cũng chẳng rõ, vì phải mang nặng quá!
Mà ai đó ngỡ ta như khách lạ
Trước dòng người nghiêng ngã giữa trời quê
Mãi nhớ thương da diết, muốn quay về

Trong máu thịt có tình quê âm ỉ ..!